Trang chủ Không gian quán Cafe 360° Sàn giao dịch Bên ly cà phê Tư liệu Góc giải trí
> Bên ly cà phê > Cà phê chiều thứ bảy
Ngôi nhà nhỏ có tôi ngồi đó
Tôi chọn viết về Le petit, trước khi nghĩ đến một địa điểm nào khác. Cái quán nhỏ bé và với tôi, chả có mấy kỉ niệm để mà có thể nhớ ngay ra được, nhưng bạn có đồng ý một điều rằng, người mang đến cho bạn cảm giác dễ chịu khi ở bên họ, sẽ là người bạn thích nói về họ nhất...

Le petit là một cái quán như vậy. Nó mang đến cho tôi sự dễ chịu, trước hết, ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tôi nói với bạn tôi: “Cái quán bé thế, như cây nấm trong rừng í?” Ồ, cậu không biết sao, nó thật ra là nhà cũ của một anh chàng nhạc sĩ lãng tử. Mọi thiết kế trong ngôi nhà này không theo một nguyên tắc xây dựng nào cả: ô cửa sổ như cái tổ tò vò, thấp lè tè, nếu cố gắng nhoài người ra bên ngoài thì có thể lọt xuống dưới đường, và gần lắm với hàng ti gôn già nua. Tôi phải băng qua "đường đi của những con cá" mới có thể đến được cầu thang dẫn lên căn gác ọp ẹp. Và cả cái ghế chúng tôi đang ngồi là một cái bậc xi măng xù xì và ai đó tiện tay quẳng một cái nệm lên, thế là vừa vặn một chỗ để hàn huyên...

Le petit có một căn phòng mà tôi gọi là "căn phòng của những túi ngủ". Những chiếc gối to êm ái choáng hết căn phòng dành riêng cho những ai muốn ngả lưng cho qua giấc trưa oi ả. Chính những chiếc gối này sẽ ôm ấp bạn, vỗ về giấc ngủ của bạn, trong tiếng nhạc cổ điển nhưng thật là hợp thời với cái màu thời gian trong căn phòng này. Hình như sau này, một vài quán cà phê cũng làm theo mô hình "túi ngủ", nhưng nếu không phải là "ngủ ở Le petit" thì cũng giống như việc bạn phải rời bỏ một chiếc giường thân quen vậy.


Căn phòng đặc biệt ấy ngăn cách với bên ngoài bằng ô cửa sổ vuông vuông dậy lên mùi gỗ lâu năm. Chính từ vị trí này, trong lần cà phê một mình, tôi trông thấy một cô gái không phải người Việt, da trắng, tóc vàng, đầm đỏ đẹp như một bức tranh! Bởi vì khi cô tựa lưng vào mảng tường trắng thì cái đầm của cô bỗng đỏ rực lên một cách kiêu kì. Lúc ấy, tôi đã nghĩ, nếu
Le petit chọn một màu sơn khác cho những bức tường, thì chả bao giờ có những bức tranh sống động kiểu như vậy.

Cô gái gật đầu chào tôi, hỏi "Tôi không phiền bạn chứ?" khi chỉ tay vào hộp thuốc trên bàn. "Không vấn đề", tôi đáp. Và cô bắt đầu châm lửa....

"Đầm đỏ rất đẹp", tôi không kiềm lòng được. Màu đỏ đặt trong bối cảnh này thì thật là một vẻ đẹp dễ ám ảnh. Cô gái mỉm cười trong làn khói thuốc mỏng tang. Và cô nói gì nhỉ "Làn da nâu của bạn cũng rất đẹp!"

Có một điều khiến tôi ngờ vực, hình như trong một không gian gần gũi và dễ chịu, người ta sẽ dễ mở lòng với nhau hơn, hào phóng hơn, hay vì tôi nghe tiếng dương cầm rải đều đặn trong căn phòng bên dưới chỗ chúng tôi đang ngồi. Tự dưng thấy lòng mình nhẹ nhàng hân hoan như một chiếc lá.


Lại nói về tiếng dương cầm ở
Le petit. Nó vút lên cùng với giọng hát của cô chủ quán không còn quá trẻ. Chắc chắn cô ấy không phải là ca sĩ nhưng bạn có thể lắng nghe sự nhiệt tình và mến khách của cô ấy trong cách chọn bài. “Em thích nghe Trịnh à?”... Bài này chị không thuộc lời lắm, hát chung nhé!...”. Đó cũng là lý do khiến khách nán lại thêm chút nữa dù tách cà phê đã cạn từ lâu.

Hồng Hạnh
Cà phê với sao
Truyện ngắn nhiều kì
Văn hóa thưởng thức
Cà phê chiều thứ bảy
Cà phê với Doanh nhân
Cà phê với mỹ thuật
Du lịch với cà phê
Các tin khác :
Ngẩng đầu lên đi em! (30/05/2009)
Chuyện cây mưng (18/05/2009)
Nhớ cà phê Huế (10/12/2008)
Cà phê, nước mắm và... Hồn Việt (07/12/2008)
Cổ tích cafe (09/12/2008)
Tin liên quan:
Cốc cafe không đường... (24/04/2008)
Sài Gòn thương nhớ cà phê (24/04/2008)
Cuộc sống và cà phê (24/04/2008)
Đen cho em và sữa cho anh (02/10/2007)
Cà phê đạo (24/04/2008)
 
NVR Communication
82-84 Bui Thi Xuan Street, Dist 1, HCM City
Phone: (84-8) 3 925 1893 - 3 925 1894. Fax: (84-8) 3925 1895
Email:
ICP: 86/GP-TTĐT